ĐỐNG HỒ 20-11

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (nguyenvanquan)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Chuc_mung_nam_moi_2013_41.swf Happy_new_year_2013_2_1.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_4.swf Chuc_mung_nam_moi_2013.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_3.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_2.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_1.swf Chuc_2013_Quang_loan.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Love2.swf Giang_sinh_yeu_thuong_2012.swf Lam_nhac_t_thu.swf MOV04486.flv DSC04488.jpg DSC04446.jpg DSC04439.jpg DSC04427.jpg DSC04453.jpg DSC04463.jpg

    Từ trái sang phải

    "Mỗi ngày đến trường là một ngày vui"

    LIÊN KẾT WEB

    Điểm tin trong ngày:

    MỜI BẠN CÙNG DU LỊCH

    Liên kết web

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Văn Quân.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Điều bí ẩn > Dành cho chị em >

    Một đam mê, một dại khờ

    212126Em dại khờ, em ngốc nghếch khi tin vào một người mà em mới chỉ quen biết một thời gian quá ngắn... 4 tháng không đủ để em hiểu được anh, nhưng em đã đánh mất lòng kiêu hãnh của mình trước anh.

    Em đã lao vào anh như một con thiêu thân mà chẳng biết thứ tình cảm anh dành cho em là gì?

    Khi ở bên anh em luôn hỏi "anh có yêu em không", nhưng đáp lại là một sự im lặng và lảng tránh. Vậy mà em cũng dại khờ trong vòng tay anh. Em ảo tưởng, để giờ đây em thấy hối tiếc.

    Hối tiếc và ân hận vì em đã có lỗi với người yêu em, người ấy thương em rất nhiều, nhưng hoàn cảnh đã đẩy chúng em ra xa nhau, rồi tình cảm trong em dành cho người ấy dần nguội lạnh…Thời gian gần đây em và người ấy tìm lại nhau nhưng vẫn chưa tìm được ánh sáng cho con đường mà 2 đứa đã chọn. Em bơ vơ, lạc lõng.

    Sự thật, lần đầu gặp anh em chỉ xem anh như người bạn, nhưng một thời gian sau đó anh đã ân cần, lo lắng và quan tâm em, thế là em cũng để mình tìm hiểu anh. Anh như là một cái phao, em đã nắm được khi đang ngụp lặn sắp chìm trong sự cô đơn và bế tắc.

    Em đã sai lầm khi tin vào khả năng của mình, em cứ nghĩ là anh cũng thương em, mặc dù tình cảm đó chưa thể gọi là tình yêu, nhưng em đã tự tin nghĩ rằng mình sẽ làm cho anh ấy yêu mình.

    Em biết anh đã có người yêu, dù chị ấy ở xa nhưng anh vẫn yêu chị ấy… 10 năm qua anh và chị luôn giữ gìn mối quan hệ đó, nếu so với chị ấy có thể em sẽ không là gì, nhưng em nghĩ anh và em cùng chung một hoàn cảnh, cùng hy vọng một thứ hạnh phúc mong manh, nên em đã cố gắng nghĩ đến anh và làm cho anh nghĩ nhiều về em.

    Em đã sai.

    Tối qua anh đã hỏi em “em hiểu gì về anh…?”

    Em bàng hoàng trước câu hỏi đó, chẳng biết phải trả lời như thế nào, vì em thật sự chưa hiểu được thật chất bên trong con người anh. Rồi em trả lời cho qua vì em muốn biết điều gì anh sẽ nói tiếp, và em đã hy vọng anh sẽ làm em vui!

    Nhưng, không! Em đã lầm. Anh không nói yêu em, không nói những lời ngọt ngào như em tưởng mà anh lại nói rằng “em hãy giữ gìn hạnh phúc mà em đang có, hãy trân trọng nó. Đáng lẽ mình không nên có một đêm như vậy, anh trách mình nhiều lắm”, rồi anh nói anh sẽ nhớ về em như là một người bạn.

    Em đau, đau lắm anh à! Chẳng biết đau vì mất anh hay đau vì lòng kiêu hãnh của mình bị gục ngã, giấc ngủ em không trọn, em mộng mị, cố gắng đẩy anh ra khỏi tâm trí, cứ cho là em đang nằm mơ… Nhưng sự thật vẫn là sự thật, anh đã rời xa em, biết phải làm gì để quên anh đây dù tình cảm em dành cho anh chưa chắc là tình yêu thật sự.

    Sáng thức dậy, em cảm thấy nặng nề, bế tắc, hết rồi, hết thật rồi, cũng tại em quá dễ dãi.

    Không biết anh có đọc được những lời tự sự này của em không nhưng em muốn trút bớt cho nhẹ lòng mình.

    Ngày hôm nay, ngày mai và về sau em sẽ đối diện với anh thế nào đây, em vẫn vui tươi, vẫn cười nói như chưa có chuyện gì xảy ra ư? Liệu em làm vậy có được không?

    Nhưng không sao, em vốn mạnh mẽ và nhanh quên, hy vọng em sẽ quên anh và xem anh như một người bạn, một người bạn bình thường của em.

    “Một đam mê, một dại khờ, một tôi”

    Thuy Le


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Quân @ 20:33 29/07/2009
    Số lượt xem: 400
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến