ĐỐNG HỒ 20-11

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (nguyenvanquan)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Chuc_mung_nam_moi_2013_41.swf Happy_new_year_2013_2_1.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_4.swf Chuc_mung_nam_moi_2013.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_3.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_2.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_1.swf Chuc_2013_Quang_loan.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Love2.swf Giang_sinh_yeu_thuong_2012.swf Lam_nhac_t_thu.swf MOV04486.flv DSC04488.jpg DSC04446.jpg DSC04439.jpg DSC04427.jpg DSC04453.jpg DSC04463.jpg

    Từ trái sang phải

    "Mỗi ngày đến trường là một ngày vui"

    LIÊN KẾT WEB

    Điểm tin trong ngày:

    MỜI BẠN CÙNG DU LỊCH

    Liên kết web

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Văn Quân.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Điều bí ẩn > Dành cho chị em >

    Như phút yếu lòng

    (Dân trí) - Tôi có một gia đình hạnh phúc với hai đứa con một trai, một gái. Cuộc sống cứ êm ả trôi và tôi cảm thấy mãn nguyện với hạnh phúc của mình. Chồng tôi là người đàn ông rất yêu thương vợ con, tôi không có lý do gì để phàn nàn về anh cả.


    Tôi có một công việc yêu thích với mức thu nhập tương đối ổn định. Rồi tôi được cơ quan cử đi học thêm lớp nâng cao nghiệp vụ ở xa nhà. Chồng tôi động viên, ủng hộ việc tôi đi học và còn về quê đón bà dì lên để chăm sóc con cái cho tôi yên tâm học hành.
     Điều đó càng làm tôi thấy yêu chồng và yêu gia đình mình hơn, tôi thầm cám ơn ông trời đã ban cho tôi một người đàn ông mẫu mực. 

    Việc học của tôi cũng khá thuận tiện vì tôi chỉ học vào những ngày cuối tuần. Đến lớp tôi chỉ chăm chú vào học, việc giao lưu với các bạn trong lớp cũng ở mức độ vì tôi cũng là một người khá trầm tính.

     

    Anh là một thành viên trong lớp, anh ngồi ngay sau bàn tôi. Một hôm anh xin số điện thoại của tôi nói là lần đi công tác tới sẽ có dịp ghé thăm và muốn tôi giới thiệu về quê hương. Tôi cũng rất vô tư và hứa nếu anh về thăm, tôi sẽ tình nguyện là hướng dẫn viên du lịch cho anh.

     

    Nhưng mọi việc không đơn giản như tôi nghĩ.

     Ban đầu chỉ là những lời mời đi uống nước hoặc những cuộc vui chơi cùng các bạn trong lớp. Anh trò chuyện với tôi, chúng tôi chỉ trao đổi với nhau về quan niệm sống hoặc bàn luận về một vấn đề gì đó rất sôi nổi. Tôi đâu biết anh đã để ý đến tôi, dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Rồi một hôm anh thổ lộ tình cảm với tôi. Tôi thực sự bối rối vì tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Tôi không thể tưởng tượng được một người phụ nữ đã có hai con và với độ tuổi như tôi giờ đây lại có người nói lời yêu với mình. Nhưng con tim cũng có những lý lẽ riêng. Khi anh nắm tay tôi, một cảm giác rất lạ trào dâng, xâm chiếm tâm hồn tôi. Tôi tự hỏi liệu có phải mình cũng có tình cảm với anh rồi không? Anh nói về rất nhiều điều, tôi chỉ lắng nghe và cảm nhận. Tôi thấy như mình được sống lại thời tuổi trẻ, cũng khao khát, cũng cháy bỏng yêu thương. 

    Lớp học có thời gian gián đoạn định kì nên chúng tôi tạm chia tay nhau. Trở về nhà, tôi vẫn đảm đương vai trò của một người vợ, người mẹ. Chồng tôi càng yêu thương, nồng nàn hơn sau những ngày xa cách.

     Hàng ngày, anh bạn cùng lớp thường xuyên gọi điện hoặc nhắn tin cho tôi (tất nhiên là chỉ trong giờ hành chính). Tôi lâng lâng với cảm giác bỗng dưng được một người khác chăm sóc đặc biệt và tôi vui vì điều đó.  Một hôm, chồng tôi có việc phải xa nhà. Buổi tối, ba mẹ con ngủ với nhau. Nhìn hai đứa trẻ ngủ ngon lành, khuôn mặt thơ ngây và đẹp như thiên thần, tôi bỗng chạnh lòng nhìn lại mình trong suốt thời gian qua. Phải nói hai đứa trẻ nhà tôi rất dễ thương. Tôi thấy mình thật có lỗi với chồng, với con. Mặc dù giữa anh và tôi chưa hề có chuyện gì đáng tiếc xảy ra nhưng dẫu sao tôi cũng đã từng có những phút giây xao xuyến trong lòng. Điều đó, giờ đây làm tôi cảm thấy xấu hổ. 

    Anh vẫn nhắn tin cho tôi, tôi không dám trả lời. Tôi tự hỏi liệu mình có dối lòng hay không? Nhưng ngay sau đó tôi đã có câu trả lời. Tôi không thể. Tình cảm với anh chỉ là những phút giây rung động nhất thời, nó không có cơ sở cho sự tồn tại.

     Tôi thầm nói: “Xin lỗi anh!” và cám ơn về những điều đã qua. Về những phút giây anh cho tôi hiểu được tình yêu thương giữa con người với con người. Và tôi sẽ đi về phía không anh, nơi ấy có chồng tôi và hai đứa con đẹp như thiên thần đang đợi. 
    Tôi nghĩ đến lần đi học tới, tôi sẽ phải đối diện với anh. Nhưng tôi sẽ không trốn chạy, tôi tin và biết mình sẽ phải làm gì.

    Nguyên Nguyên


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Quân @ 18:58 09/10/2009
    Số lượt xem: 884
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến