ĐỐNG HỒ 20-11

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (nguyenvanquan)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Video_13cailuongEnglish.flv Chuc_mung_nam_moi_2013_41.swf Happy_new_year_2013_2_1.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_4.swf Chuc_mung_nam_moi_2013.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_3.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_2.swf Chuc_mung_nam_moi_2013_1.swf Chuc_2013_Quang_loan.swf Loan_dem_giang_sinh_2012.swf Love2.swf Giang_sinh_yeu_thuong_2012.swf Lam_nhac_t_thu.swf MOV04486.flv DSC04488.jpg DSC04446.jpg DSC04439.jpg DSC04427.jpg DSC04453.jpg DSC04463.jpg

    Từ trái sang phải

    "Mỗi ngày đến trường là một ngày vui"

    LIÊN KẾT WEB

    Điểm tin trong ngày:

    MỜI BẠN CÙNG DU LỊCH

    Liên kết web

    Chào mừng quý vị đến với Website của Nguyễn Văn Quân.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > TRANG THƠ > Thơ bạn và tôi >

    Tặng Thầy bài Thơ

    Có anh nông dân mới lập gia đình nhưng phải đi xa làm ăn.Vài tháng sau, anh nhận được thư vợ, nội dung như sau:  
    Đám ruộng hai bờ ở dốc mông
    Lâu ngày không cấy vẫn để không
    Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
    Nhờ người cày hộ có được không?
    Anh chồng đọc xong, tức tốc trả lời:
    Đám ruộng hai bờ là của ông
    Cho dù không cấy, cứ để không
    Mùa này không cấy, chờ mùa khác
    Nhờ người cày hộ, chết với ông!
    Đọc xong thơ chồng, cô vợ nóng lòng quá, nên gửi tiếp:
    Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
    Hạ đi thu đến, sắp lập đông
    Cỏ xanh cũng lạnh, dần héo úa
    Thợ cày đầy rẫy, chẳng tính công?
    Ông chồng hồi đáp tức thì:
    Biết ruộng lâu ngày, vẫn để không
    Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
    Nhưng mà bọn họ, cày tệ lắm
    Kỹ thuật thua ông, bà biết không?
    Bà vợ vẫn nài nỉ:
    Ruộng ở nơi này, quá mênh mông
    Sao chẳng gieo đi, kiếm ít đồng
    Ông về vẫn đó, chi mà ngại
    Mùa ông thu hoạch, khỏi tốn công!
    Ông chồng bực mình, trả lời vợ:
    Này này ông nói, có nghe không
    Ruộng ông, ông kệ, cứ để không
    Khi nào ông rảnh, ông gieo giống
    Còn cho kẻ khác, ông cấm trồng!

     
    Bà vợ không chịu được, bèn xuống giọng:
    Ông à … Cỏ dại lên quá mông
    Dân cày quê mình, cứ ở không

    Thôi tui làm phước, cho họ cấy
    Ông về thu hoạch … thế là xong!
    Ông chồng càng tức giận hơn:
    Cỏ dại có mọc, lên quá mông
    Thì bà vẫn phải, cứ để không
    Ông mà biết được, bà cho cấy
    Ông về nhổ sạch, thế là … xong!
    Bà v gi tiếp:

    Ruộng kia cỏ mọc, đã đầy đồng
    Ông về gấp gấp, có nghe không?
    Ruộng đang thiếu nước, đang khô cạn
    Ông về tưới hộ, tôi trả công
    Ông chồng nghe thế liền thơ về:
    Ừ… bà cố ráng, cố đợi ông
    Bà mà léng phéng, chết với ông
    Ông về ông cấy, cho tơi xốp
    Cho thỏa bao ngày, bà đợi mong
    Hôm sau, ông chồng nhận được tối hậu thư:
    Luật mới ban hành, ông biết không
    Ruộng mà không cấy, sẽ sung công
    Vậy ông thu xếp mà về sớm
    Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông !!!
     

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Xuân Việt @ 14:53 14/11/2009
    Số lượt xem: 387
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến